19.11.16

Định nghĩa của người lười

Lười nghĩa là sao? Tôi hình dung sự lười biếng của một con người là như này, một anh đang đứng, và trước anh là một tảng đá. Nhưng anh không tìm cách nhảy qua nó, anh cũng không tìm cách đập vỡ nó. Anh đẩy nó bằng toàn bộ thân thể anh, qua mọi chặng đường anh đi, cho đến khi anh quen với sức nặng của nó, nó trở nên vô hình với anh. Thế thì thôi, đời anh đã được cứu vãng, ở một thái cực khác. Con người, sẽ luôn được cứu vãn, bằng nhiều cách, nhiều chiều, cuộc sống tươi đẹp mở rộng theo mọi hướng. Sống thế nào cho vui không phải là vấn đề, chọn vui theo hướng nào mới là chuyện lớn.

Những lời an ủi. Là những lời được thốt ra khi người nói đã hoàn toàn bỏ xa cái tôi của mình. Đồng thời phớt lờ đi hiện trạng của đối phương. Đó là những lời sinh ra từ hư không nhưng lại rất mang tính cập nhật. Từ khóa cho những lời an ủi: “đừng”, “không sao đâu”, “mai mốt”, “sẽ”, “rồi sẽ”, “thời gian sẽ”, “để lần sau”, “cơ hội”,… Những từ khóa thật sự: “tôi không tin”, “không thể ngờ”, “sao mày lại có thể”,… Những lời an ủi nên được sản sinh ra từ sự thấu hiểu, chúng không nên, hoàn toàn không nên đến từ một bầy đàn những kẻ mù lòa về giá trị của những gì người đang khóc đã đánh mất.

Nỗi buồn. Ban đầu thường rất mù quáng. Anh buồn, và anh trở nên cay cú, và anh trở nên đầy định kiến với cuộc đời của người khác, không phải vì anh nghĩ mình là người buồn nhất. Mà vì anh nghĩ mình là một thể loại bất hạnh đặc trưng trên cuộc đời này và hẳn nhiên, chỉ những vấn đề của anh mới là vấn đề, vấn đề của kẻ khác chả khác nào miếng mứt bí quá ngọt quá vô vị.

Sự tiếc nuối. Là thường đi liền với sự thất bại. Tôi nghi ngờ những sự tiếc nuối xảy đến thường trực, ví dụ như là sau mỗi kì kiểm tra, như mỗi lần chơi trò này trò kia mà bị thua từ nhỏ đến giờ. Tôi nghi ngờ, không hẳn vì tôi luôn sai lầm, mà vì sự hiển nhiên của những nuối tiếc ấy. Nhiều khi chúng đơn thuần chỉ là cảm xúc, là công hao phí, chứ không hề mở đường cho sự tiến bộ, chúng cũng có thể là con đường dẫn đến nỗi buồn, rồi đến sự mù quáng ngậm ngùi như tôi đã nói ở trên. Nhưng dù gì, một người biết dằn vặt cũng còn may mắn hơn là người không có tí gì để nuối tiếc bởi họ chẳng có khái niệm gì về những sai lầm. Hoặc may thay, những người như thế hạnh phúc ở một thái cực khác. Nỗi tiếc nuối của bạn bè hoặc của tôi, dù không diễn ra đồng thời nhưng có điểm chung là thường tắt đi rất nhanh, với tôi thì ngày càng nhanh, nếu không tỉnh táo, thì cơn lười biếng (như trên) sẽ có cơ tràn về sau đó.

Tất cả mọi thứ, nhiều khi đi theo một vòng rất tròn, như một viên đá đẩy đi rất dễ.