26.10.16

Xanh xao

IMG_1216

Rồi anh sẽ lui về nơi xanh thẳm
Thấu tim em anh chết lặng sớm mai
Bởi lòng em là một chuỗi cười tròn
Nên câu thơ anh chẳng cần cắn vỡ *

Này em nhé cuộc đời nên rộng mở
Lúc nghĩ suy cũng là lúc thật thà
Này em nhé cuộc đời lắm “thế mà”
Trong tâm tư mình quên không e sợ

Sợ người ngồi đấy
Cho không gian đi
Thời gian xanh lá
Hóa xanh xao rồi. 

* Ý thơ Hàn Mặc Tử.

21.10.16 ~ trên một chuyến xe, và khi về nhà.

15.10.16

Cho nhau một tình trạng

Ruiz Zafón nói: Sách là gương, bạn chỉ có thể nhìn thấy trong ấy những gì đã có sẵn bên trong bạn.

Còn mình thì nghĩ: Sự tò mò là gương. Vế sau chép nguyên xi.

Status của bạn bè mình trên Facebook, những nỗi lòng của bạn bè mình thảng hoặc hiện lên trên newsfeed tạo cho mình cảm giác mình sẽ chẳng bao giờ đến gần được họ, vì mình biết quá rõ họ. Vì biết quá rõ họ, nên mình không thể nào thôi nhìn thấy chính mình, sự thấu hiểu bị kiềm hãm đáng kể khi người ta chỉ nhìn thấy cái tôi của mình nơi một người khác.

Mình ngại phải xét đoán mọi người, mà mình thì cứ không thôi xét đoán mọi người, ai cũng không thôi xét đoán mọi người (về ngoại hình, tính cách; từ ngoại hình suy ra tính cách; từ tính cách mà làm liên lụy đến cách nhìn nhận ngoại hình). Càng biết về nhau, càng không thôi tò mò về nhau, và càng suy diễn, và càng phỏng đoán, càng chỉ thấy những nổi trôi. Mạng xã hội, nào chẳng phải là, một đại dương nâng đỡ hàng tấn dầu tràn lênh đênh. Những niềm vui trôi nổi, những nỗi buồn trôi nổi. Chúng ta cứ việc nỗ lực đi tìm đến chiều sâu của những váng dầu, còn những váng dầu cứ việc bảng lảng trôi đi, và chia xa. Từ hồi nào mình đã nghĩ, sự khai sinh của mạng mẽo, phải dành cho những gì cấp tiến nhiều hơn là xã giao, giãi bày, tán gẫu. Con người, chẳng phải sinh ra là đã o oe khóc rất cảm thán sao, bây giờ lựa chọn rất nhiều, muốn o oe khóc cũng phải chờ lúc, phải chọn lựa nơi để o oe, mình đã tự làm phức tạp cuộc sống lên như thế. Dùng miệng, chẳng phải đơn giản hơn sao.

Nào ai ngờ, dùng miệng thì không sửa sai được, nếu có thì cũng mất rất nhiều thời gian (hoặc không gian). Mình viết note này khi đọc được comment của Dg. ở một diễn biến không liên quan, Dg. có hai câu hỏi lớn, mà thực chỉ có một, sau lần sửa đi.

Câu thứ nhất: Có quyền được người khác xa lánh không?

Bẵng đi mấy giây: Có quyền chán khi bị người khác xa lánh không? 

Mình nào trả lời được những câu hỏi ấy, ngay cả cho chính mình. Mình không hiểu Dg., nếu mình hiểu Dg., thì chỉ có hai trường hợp xảy ra: 1. Mình đã lầm; 2. Dg. ấy không tồn tại, Dg. ấy là Dg. trong đầu mình.

7.10.16

Rừng

Đêm nay Sơn lại trầm tư. Anh ngồi vào bàn làm việc từ lúc vừa ăn cơm xong đến giờ, và cứ thế đóng đinh đôi mắt lên màn hình máy tính. Thật ra không hẳn như thế, hai con ngươi của anh có chuyển động, tôi biết mà, chúng chuyển động lên xuống, nếu không, Sơn trông như đã chết rồi vậy.

Tôi những muốn lại gần bên anh, hỏi anh đang làm gì thế. Nhưng hành động đó chưa bao giờ là thông lệ đối với chúng tôi. Sơn chưa bao giờ nói tôi đừng lảng vảng ở nơi anh làm việc, tự tôi mới cảm thấy điều ấy là không nên. Có lần khi anh làm việc, còn tôi thì rảnh rỗi, hoặc tỏ vẻ rảnh rỗi để thu hút sự chú ý của anh, nhưng anh thì cứ đăm chiêu vào cái màn hình máy tính mỏng dẹt, tôi đi ngang qua và ngó lơ vào vật thể đang chễm chệ trước mặt anh. Chẳng có gì ngoài những con số li ti trong bảng biểu, tôi có thể thấy bóng mình trong ấy, gương mặt tôi biến dạng giữa những con chữ và số mà tôi không hiểu gì. Tôi nhìn vào đôi mắt anh, như thể hai con ngươi của anh cũng là những con số. Hai con số trong mắt anh rục rịch lên xuống, tôi thấy mình như bị đẩy ra xa và mất hút đằng sau cái màn hình đen sì, để lại Sơn và những những phép tính của anh, thế giới chân thật nhất với anh lúc này. Sơn vẫn lặng im và với tay lấy cốc trà mà tôi đã pha cho anh từ đầu buổi. Giờ tôi mới để ý, cốc trà đã nguội ngắt. Hình như Sơn có hơi bất ngờ khi uống ngụm trà đầu tiên, anh thậm chí còn chả để ý đến nhiệt độ của cốc trà khi chạm môi vào nó. Chỉ khi trà đi đến cổ họng anh mới hơi nghiêng vai, đó là biểu hiện của Sơn khi bất ngờ trước bất cứ điều gì. Kể từ đó, tôi tin một cốc trà từ tôi cho những ngày Sơn rất tập trung vào công việc như thế này có thể khiến chúng tôi thêm gần nhau hơn.

Tất nhiên chỉ khi cốc trà đó nguội đi, để tôi có thể kiếm cớ lại gần anh mà nói rằng: “Anh bảo em pha mà sao không uống, nguội rồi đây này, để em pha cốc khác!”. Sau đấy, lúc tôi vừa định quay đi, Sơn sẽ ngẩng mặt lên, khuôn mặt anh dài với những đường nét mượt mà không quá gai góc so với những người đàn ông khác, đến mức lúc nào tôi cũng muốn đặt hai bàn tay mình thành búp măng để ôm lấy nó. Đôi mắt hay thức đêm của Sơn thường hoe đỏ và ươn ướt, hai hàng lông mi của anh thưa dài. Và đôi môi, đôi môi ấy dường như như cứ mải mấp máy để tính toán những điều tinh vi. Tôi kịp nhìn khuôn mặt yêu thương ấy khi nghe anh nói bằng chất giọng khoáng đạt quen thuộc như chẳng giấu giếm gì: “Thôi em, anh ngồi lâu quá, mệt muốn chết, dù sao thì cũng gần xong rồi”.

Cái gì gần xong ấy của anh mà tôi không rõ, tôi không biết nó kết thúc khi nào. Anh chỉ nói với tôi khi mọi thứ đã chu toàn, tức là khi, công trình của anh đã được thử nghiệm thành công. Không phải lúc nào tôi cũng thờ ơ với công việc của anh, kì thực tôi là kiểu người luôn hứng thú với những điều mới mẻ. Tôi đến với anh cũng vì điều ấy. Sơn có lần nói: “Mỗi tế bào trong con người anh cứ như thể lớn gấp vạn lần một người bình thường vậy. Khi một tế bào của anh mất đi hay thay đổi, em sẽ thấy rõ sự phản ứng của anh, mỗi buổi sáng thức dậy, anh có thể cảm thấy một thứ gì đó đang lồi ra giữa một kẽ hở trong người mình, hoặc tế bào nào đó chỉ chờ anh mở mắt là vỡ ra tung tóe. Thế nhưng ngày lại ngày, anh chả thay đổi nhiều. Vì dù sao đó cũng chỉ là một tế bào trong hàng vạn thực thể khác trong cơ thể anh thôi mà”. Tôi nói anh đừng xạo và sến sẩm với tôi nữa, tôi sẽ không tha thứ vì anh đã chỉ tay vào mặt tôi và đập vỡ một cốc trà sáng nay.

Tôi nhớ ngày hôm ấy, anh co cụm lại trên giường, trong cái chăn mà chúng tôi vừa mới giặt, cứ thế cho đến khi mồ hôi của anh vã ra ướt đẫm cả chăn lẫn gối. Tối ấy tôi còn chưa kịp sờ vào trán anh xem có nóng sốt gì không thì anh đã ra khỏi nhà, mang theo hàng tỉ thứ giấy tờ linh tinh, tôi không lo nhiều, anh hẳn biết cách làm cho cơ thể thoải mái trong lúc làm việc. Tôi cũng không bận giặt lại cái chăn mỏng đẫm mùi mồ hôi của Sơn. Ngày hôm sau anh về, áo quần chỉnh tề và thơm mùi nước hoa đến lạ, tôi không biết đó là loại nước hoa nào vì với tôi thứ mùi nào không từ căn nhà này mà ra đều là một thứ mùi đầy chán ghét. Sơn lại nói: “Công việc của anh gần xong rồi, để anh kể cho em chuyện này”. Thế là chúng tôi lại chui vào cái chăn kia, hai thứ mùi của hôm qua và hôm nay đến từ anh là một sự chuyển tiếp hòa hợp và mềm mại. Tôi cuộn người lại, Sơn cũng co cụm lại và ôm lấy tôi, có một kẽ hở nào đó giữa chúng tôi, như thể một tế bào bong bóng đang lớn dần ở đó mà chẳng ai biết tuổi thọ của nó là bao nhiêu. Ngoài cửa phòng ngủ của chúng tôi, tiếng thầm thì của gió được khuếch đại lên qua những tầng lá của cái cây anh mới đem từ cơ quan về. “Nghe này em, bọn anh đã nhân giống thành công, mấy cái cây phát triển và sinh sôi nhanh dữ dội, chẳng mấy chốc mà mình sẽ có một cánh rừng lớn” – Sơn phấn chấn nói với tôi, tay anh huơ huơ trong chăn khiến nó bổng lên. Chân tôi hở ra khỏi chăn và hứng lấy một cơn gió mát lạnh đến rùng mình.

“Có những cánh rừng sẽ mãi mãi tồn tại”, Sơn thì thầm. “Chúng bất khả xâm phạm à anh”, tôi rúc vào lòng anh lần nữa. “Chắc thế, trong ấy chỉ có cây cối và không khí".

Rồi Sơn kể với tôi nhiều hơn về những chuyện khiến anh bận tâm bấy lâu nay. Anh đơn giản hóa cả những loại bảng biểu mà tôi hằng nghi ngờ về tính đột phá trong ấy. Tôi từng nghĩ, có khi nào anh không muốn nói chuyện với tôi nên lẳng lặng bên chúng để qua một đêm dài mà không phải đôi co với tôi. Nhưng rồi tôi chợt thấy, chúng tôi cần phải đôi co tiếp chuyện gì nhỉ, không có gì cả, tối nay ăn cơm xong anh thậm chí còn rửa chén giúp tôi trong lúc tôi trả lời email công việc. Sơn rất ghét công việc này, nhưng khi nghe tôi bảo tôi còn cả đống email phải trả lời anh lại vội vàng thu gom tất cả mọi thứ trên bàn ăn lại, như một đứa trẻ dọn dẹp sau khi chơi xong, anh tất bật cho mọi thứ vào bồn và bắt đầu loay hoay với mớ chén đĩa trơn trượt. Anh còn cười và nói: “Ơ, cái vành đĩa này đẹp em nhỉ, thế mà giờ anh mới để ý, lần sau em nhớ bày đồ ăn gọn gàng vào, hoa văn bị che hết mất rồi”.

Về lại câu chuyện của Sơn, câu đầu tiên anh nói khi miêu tả những cái cây trong khu rừng mới là: “Tụi nó đẹp lắm đó em, nhưng giá như chúng lớn lên đồng loạt thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn”. Tôi hỏi đơn giản hơn cho việc gì. Anh bảo: “Chúng sẽ thực hiện việc quang hợp đồng loạt hơn”. Rồi anh kể với tôi, còn tôi cứ tuần tự hiểu hơn về công việc anh làm, những cái cây ấy, chúng chỉ quang hợp, chúng được tạo ra để quang hợp, bằng cách nào đó chúng đã không chết vì thiếu sự hô hấp. Loài thực vật ấy không có cuộc sống như loài thực vật ngoài này, hẳn nhiên rồi, vì một khi hô hấp chúng sẽ thải ra khí CO2, không ai cần thứ khí ấy, chúng chỉ đến từ chúng ta và những nhà máy của chúng ta mà thôi. Người ta sẽ nối những cái ống từ các nhà máy hay xí nghiệp đến rừng cây ấy, các khí độc sẽ đi qua đường dây thông với một nhà kính, khi đến nơi chúng sẽ được nuốt trọn bởi rừng cây bên trong nhà kính ấy. “Kì lạ quá!” –Nửa người tôi đã ở ngoài chăn lúc nào tôi chẳng hay, gió đã ngừng, tôi đưa mắt nhìn cái cây bên cửa sổ. Cái cây anh đem từ cơ quan về trồng thử ở nhà. Tôi cảm thấy như một đôi mắt ngoài kia cũng đang đăm chiêu nhìn mình, như thể tôi đang nói xấu một người bạn cũ và cái cây nghe được hết. Sơn thì thầm bên tôi: “Em có muốn đi chơi đâu đó không?”. Đi đâu nhỉ, tôi nhủ thầm.

***

Tôi lại nghĩ đến Sơn, dự án của anh hẳn chỉ dành cho những kẻ lắm tiền có ý thức cao. Anh nói với tôi nếu mô hình này thành công thì công ty anh sẽ bày bán những cái cây như thế này, và tất nhiên là sẽ xây dựng những nhà kính thật quy mô nữa. Nhưng tôi không tin lắm về mức độ đại trà của mấy sản phầm như thế. “Anh có thật sự nghĩ mọi người đều nhận ra sự có mặt của bụi bẩn trong không khí không?” Tôi nói với anh lúc đang ở trong nhà tắm. Làn nước ngậm bọt nổi lềnh bềnh trườn trên da tôi, nhiều khi tôi ước mình có cong người ra sau và hút trọn đường bọt đang chạy dọc sống lưng mình, nếu tôi có thể làm như thế, hẳn đó sẽ là thú vui lớn của cuộc đời. Tôi nói tiếp chuyện với Sơn lúc xoa dầu xả lên tóc: “Ai cũng muốn thêm thứ gì đó vào cuộc đời mình...”. Mùi bưởi từ loại dầu xả này lúc nào cũng làm tôi khoan khoái, từ ngữ thoát ra khỏi miệng tôi những lúc này không cần phải đi qua lớp màn cân nhắc nào. “ Như em này, em đâu nhất thiết phải dùng thứ dầu xả này, nhưng em cứ mua vì dù em chỉ cần nó có một chút, đó cũng là một sự cần thiết lớn. Người ta quan tâm nhiều đến việc thêm thắt hơn là loại bỏ. Tất cả những gì em cần là bản thân mình được sạch sẽ, mọi người cũng thế thôi, nếu ai cũng nghĩ đến môi trường thì những sản phẩm thơm tho giả tạo như cái thứ em đang dùng đây sẽ không sống nổi.” Hương bưởi từ phòng tắm bay ra và chạy nhảy rất xa, chắc hẳn Sơn ngửi thấy mùi hương này cũng rõ như nghe giọng nói của tôi từ đây vậy.

Sơn không nói gì thêm cho đến khi tôi ra khỏi phòng tắm. Ấm nước trên bếp bắt đầu réo vang. Hẳn Sơn đang chuẩn bị pha trà, tôi vừa định nhắc anh thì có tiếng Sơn ở bên ngoài vọng vào bảo tôi rút phích ra giúp. Bây giờ đã quá mười hai giờ đêm, tôi không nhớ bao nhiêu lần rồi anh cản tôi đừng tắm táp gì vào giờ này. “Em sẽ chết mà không kịp nhìn anh lần nữa đấy” – Anh gằn giọng với tôi và níu lại cái khăn tắm. Những lúc như thế tôi thường bỏ đi luôn chẳng thèm đoái hoài gì vì tôi chỉ tắm vào giờ ấy khi trong người đầy bực dọc. Vì anh đã lấy đi cái khăn nên lúc nào tôi cũng ra khỏi phòng với bộ quần áo sạch ướt sũng trên người để trêu ngươi anh. Rồi tôi đi sấy tóc, nếu hôm ấy vừa buồn vừa mệt, tôi sẽ nằm cong như con tôm ươn trên ghế sofa và nhìn anh đang làm việc từ phía sau. Tấm lưng của anh lúc nào cũng thẳng băng dọc theo những họa tiết song song trên chiếc ghế tựa, sự an lành giữa hai chúng tôi tưởng như chỉ đến từ tấm lưng chuẩn mực mọi lúc của anh.

Hôm nay chẳng ai cản ngăn tôi tắm khuya, người tôi chẳng mấy chốc khô thoáng trong khăn bông. Nhưng tôi không hề thoải mái gì với làn hơi lạnh của đêm hờ hững bên mình. Cửa sổ mở toang, Sơn rời bàn làm việc không biết đã bao lâu, giờ anh đang ngồi ở trên băng ghế gần cửa sổ, dưới tán cây. Đầu anh ngửa lên trời, trước mắt Sơn là một vùng tối, bụi bay lấp loáng trong ánh đèn nhạt nhòa loang ra từ bên trong nhà. Kì lạ nhỉ, cái cây chẳng thể hút được bụi. Tôi đã ngồi bên Sơn tự lúc nào, trên tay là cốc nước ấm, tôi bó gối nhìn xuống đất, những lọn tóc ướt rủ xuống trước mặt. Tay anh chen vào giữa mái tóc tôi, sự thô ráp nơi bàn tay anh như truyền vào những sợi tóc, len lỏi vào trong tâm trí tôi, tình thương của tôi cho anh bỗng dưng vẫn còn mới mẻ, hơi nước nóng xộc vào mũi làm mắt tôi ngân ngấn, nhưng tôi lại tỉnh táo hơn. “Em lúc nào cũng muốn nghỉ ngơi, muốn đi chơi nữa, nhưng thế giới ngoài kia thật nóng nực”.

Sơn không nói gì thêm, anh chỉ vươn tay với lấy một cành lá của cái cây bất tử, anh gọi nó như thế. Anh vẫn hay khoe với tôi về nhiệm vụ đặc biệt của những cái cây như thế này, chúng nó sống chỉ để làm đẹp cho đời. Hơi thở của chúng thuần túy là sự sống. Bao nhiêu ô uế cứ luân phiên được chuyển hóa bên trong mỗi tế bào của chúng để những gì tốt đẹp được giải phóng ra ngoài. Sơn gọi đấy là “viễn cảnh ngọt ngào”.

***

Đó là những lời cuối cùng tôi nghe được từ Sơn vào đêm hôm ấy, “viễn cảnh ngọt ngào”, trước khi tôi kịp rơi vào một giấc ngủ sâu hun hút. Ở nơi ấy, Sơn dẫn tôi đi trên con xe máy, giữa đường vắng băng băng, chúng tôi cứ thế lao đi trong cơn gió được tạo ra từ chính cơ thể mình. Da trên mu bàn tay anh căng bóng trên tay lái, nắng cứ rọi vào đấy mà lấp lánh mãi không thôi. Tôi mải nhìn về phía trước, nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt của anh, rồi lại nhìn vào gương mặt điềm tĩnh nơi gương chiếu hậu. Thỉnh thoảng quay đầu sang hai bên, tôi lại thấy rừng, và những kẽ lá đen sâu hoắm mà ánh sáng không lọt được vào. Rồi bỗng dưng, tôi nhảy xuống xe, trả lại con đường cho Sơn và nhảy vào những kẽ lá ấy, rồi tôi bị cuốn đi, ngút hơi vì những cơn gió nghẹn ngào ngập ngụa khí độc, giữa những ngón tay tôi, nhựa cây đang bám dính.

15.6.16 ~ 7.10.16