13.8.16

Một ngày lu nam



Sáng nay, bố tôi nói, trời này gọi là trời lu nam đấy. Đấy là khi bầu không có những cơn gió nam thổi về, còn bầu trời thì tràn trề mây. Tôi thức dậy với một cơn mơ nửa vời mà tôi không nhớ rõ, gió ùa vào phòng tôi qua một nửa khung cửa sổ, lặng lẽ phủi đi sự nửa vời kia.

Chiếc xích đu màu xanh dương trước nhà lúc nào cũng im lìm, dưới chân tôi, những bông hoa giấy rơi rụng đang trôi dạt trên nền đất, chỉ một vài bông thôi, vì chiều hôm qua bà tôi đã quét và dồn chúng vào một góc vườn. Tôi đọc cuốn sách còn dang dở, bên tai là tiếng hát karaoke của một người lớn rảnh rỗi, tiếng của rặng tre khô khốc như đang rạo rực trước một cuộc đời sắp hết. Rặng tre sắp chết. Vì thời tiết nóng nực kéo dài, vì tuổi già, vì cô đơn. Vườn nhà tôi chỉ còn duy nhất rặng tre này, bố tôi đã nhiều lần muốn phá đi, nhưng tôi bảo đừng, vì nhiều lý do khác, bố tôi không phá nó nữa. Chiều qua, bố nằm trên chiếc võng mắc giữa hai cây cột trước sân, nói, mấy cây tre chết rồi. Tôi nói, chỉ một cơn mưa là nó sẽ sống lại thôi, tôi tin thế. Khi nghe tiếng rặng tre kẽo kẹt nơi góc vườn trong đêm tối, tôi càng tin chúng cứ thế mà sống mãi. Không có ý nghĩa nào trong việc tôi muốn giữ bụi tre đó ở lại, ngoại trừ chuyện ngày nhỏ tôi từng hái lá tre ở sau vườn cho lũ thỏ trong chuồng ăn. Tôi đã vươn tay hái những chùm lá tre quá đầu mình, vô vàn là màu xanh, tôi tự hỏi, sẽ là chùm nào đây nhỉ giữa vô vàn những chiếc lá này, sẽ vào miệng lũ thỏ trắng kia. Rồi, tôi ngồi xổm trước lũ thỏ ấy, đưa chiếc lá tre dài gọn ghẽ qua tấm lưới, chiếc lá sẽ đến miệng lũ thỏ, những cái miệng nhỏ xíu xinh xinh, tôi cứ nhìn vậy, lũ thỏ lún nhún ăn lá tre, chẳng xun xoe, chẳng sợ sệt.

Hai thằng cu tí cười đùa trước sân nhà tôi, một thằng nhỏ, một thằng lớn hơn. Hai em đem theo một quả bóng nhỏ màu vàng và tung qua tung lại. Tôi nói với hai em tôi rất thích trời như này, trời mát mà không nắng gắt, tôi ước gì ngày nào cũng như hôm nay. Thằng tí nhỏ liếc nhìn tôi bảo đúng thế. Tôi hỏi em thế có thích trời nắng không, em mải chơi mà quên trả lời. Lát sau tôi lại hỏi, hai đứa chơi có mệt không. Thằng tí lớn nói ngắt ngứ: mệt, mà vui (hình như là vậy). Tôi ước gì, tôi có thể nhớ hết những cuộc đối thoại của mình với hai em, tôi ước gì tôi có thể nhớ hết những cuộc đối thoại trên đời này. Tôi có thể nhớ, hôm ấy em mặc áo màu gì, mang đôi dép thế nào, hôm ấy em buồn hay vui, hôm ấy các em đã nói với nhau hay nói với tôi những điều gì. Tôi gặp các em đã lâu, vậy mà chẳng có gì để nhớ. Những ngày thườn thượt tôi không mong mình nghe tiếng các em, tôi thậm chí không biết mình đang vùi đầu vào đâu, tiếng các em vang lên trước cửa phòng tôi như vỗ về một tấm thủy tinh lì lợm. Giọng các em lanh lảnh và trong trẻo khi đòi tôi lấy xuống cho các em bộ cờ cá ngựa, để các em chơi theo một luật chơi kì lạ nào đó. Thi thoảng tôi đến hỏi, ai thắng, sẽ có một em rạng rỡ nói to, khi tôi hỏi ai thua, sẽ chẳng ai trả lời. Đấy, quy luật của các em là vậy. Vậy mà trong những ngày thườn thượt và trễ nải kia, giọng nói của các em lại trở nên thật lệch tông và phiền hà. Những ngày ấy, tôi không bật nhạc, nếu tôi mở những bài hát nhanh nhảu mà có các em ở đó, các em lại nhảy lưng tưng như làm một cuộc cách mạng trẻ con. Những ngày ấy, nếu tôi mở phim hoạt hình, các em sẽ ngồi lại sau lưng tôi, ê a đánh vần phụ đề, đánh vần được vài ba chữ các em sẽ bật cười vì hành động của một kẻ ngô nghê mà bỏ sót những từ tiếp theo.

Tôi có thương trẻ con không, hay chỉ thương những lời nói luyên thuyên của chúng. Khi một ai đó nói rất nhiều về chỉ một điều, tôi nhận ra, người ấy vẫn còn rất trẻ. Như thầy của tôi vậy, thầy yêu thơ Đường, và khi thầy nói về thơ ca với tôi, tôi cảm thấy thầy có những lý lẽ mà không ai hiểu hay thông cảm được. Tự dưng tôi muốn gặp thầy, muốn trả lời những câu hỏi của thầy, mà trước kia, tôi đã không trả lời, hay bỏ dở. Thầy đã hỏi tôi: Con thích Văn hơn Toán à?; Con thích làm điều gì?; hay trong một tiết học hình, thầy bảo với chúng tôi: Các con thấy không, những loại hình mình học chúng cứ hoàn thiện dần, hình thang rồi dần đến vuông thì vừa vặn hơn, vậy Khuê, con thấy con cần phải sửa đổi điều gì? Ôi, đã có ai đặt những câu hỏi ấy cho tôi, đã bao nhiêu năm rồi, đến giờ tôi mới nhận ra ý nghĩa của những câu hỏi ấy. Tôi đã không trả lời thầy, hoặc, đã chẳng thật lòng, có những câu trả lời thật lòng mà tôi không nói, đến giờ thì vẫn còn vừa vặn trong lòng.

Tôi nhớ thầy. Tôi thương bọn trẻ con, tôi mong chúng đừng vội lớn mà tranh cãi với chính mình. Trong phút chốc, tôi nhớ đến Tr. và những lời cậu nói về niềm yêu thích của cậu, cậu diễn giải mọi thứ ngập ngừng, rối rắm đến mức tôi sắp phì cười, nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ bảo cậu dừng hẳn lại chỉ vì tôi không hiểu.

Nhìn lại đi, tôi đã bắt đầu như thế nào, và kết thúc như thế nào, chỉ trong cái entry này thôi đấy.

11.8.16

Vụn

Tôi nhận ra, ở một chừng mực nhất định của sự lương thiện, không có nhiều ý nghĩa của một việc mà mình không làm hơn một việc mà mình có làm. Tôi từng nhắc đến X, với một sự băn khoăn rất lớn về những gì X không làm. Những gì X nói về chúng có lý đến đáng buồn. Nhưng nếu tôi không làm những việc người khác không làm, thì nghĩa là tôi sẽ chẳng làm gì cả, một cái tôi rất trống không, và hoàn toàn sai bét.

-----

Lão Burr trong nhạc kịch Hamilton của Lin-Manuel Miranda, một lão ăn nằm với vợ của người khác hát rằng:

Tình yêu chẳng màn
kẻ tội đồ
hay bậc hiền triết
nó cứ việc, cứ việc, cứ việc
ta thì cứ yêu nhau nhăn răng.


Tương tự như vậy với chuyện bi kịch cuộc đời, lão hát:

Cái chết chẳng màn
kẻ tội đồ
hay bậc hiền triết
nó cứ việc, cứ việc, cứ việc
ta thì cứ sống nhăn răng.


Với cả tình yêu và sự sống chết, lão đều hát rằng :

… we break
and we made our mistakes
if there’s a reason
(for loving and living)

I’m willing to wait for it.

Tất nhiên là Burr đã đợi chờ thành công, chồng của người tình lão ra trận vài ba năm thì mất, Burr danh chính ngôn thuận sống với nàng được chừng 20 năm. Nhưng có những việc mà sự chờ đợi chẳng đem lại cho lão kết quả nào so với Hamilton, người chẳng hề nao núng hay chờ đợi gì mà vẫn cứ chiến thắng nhăn răng. Đấy là lời của Burr trong bài hát, có vẻ lão ghen tị với Hamilton thậm tệ. Sau này Burr đấu súng với Hamilton sau bao lâu wait for it, Hamilton bại trận và từ giã cõi đời. Điều này thì vượt ra khỏi giới hạn của sự lương thiện, khó có thể cân đo về ý nghĩa.

-----

Tôi bị ám ảnh bởi một điều, rằng, dù là việc gì, những việc tôi không làm thì tức là không làm, tôi mong mình đừng lôi thôi, đừng lý giải.

10.8.16

Kamikaze Girls (2004) – Phim cho nàng buồn

Kamikaze_Girls-008

Nếu một ngày nàng buồn ẩm ương và cảm thấy cô đơn quá, hãy xem một phim của đạo diễn Tetsuya Nakashima. Nàng nên xem Kamikaze Girls (2004), và khoan xem Confession (2010) dù Tetsuya đã đạt hàng loạt giải thưởng cho phim này, cũng đừng để bị lừa bởi sự rực rỡ của poster và khuôn mặt hài hước của nhân vật chính mà xem Memories of Matsuko (2006). Hãy xem Kamikaze Girls, bộ phim thứ ba của Tetsuya Nakashima sản xuất năm 2004, chuyển thể từ cuốn light novel cùng tên của nhà văn Novala Takemoto.

Kamikaze Girls dịch sang tiếng Việt là Nữ thần phong, kamikaze trong tiếng Nhật nghĩa là gió thần, theo Wikipedia đây là một từ tiếng Nhật, được những tiếng khác vay mượn để chỉ các cuộc tấn công cảm tử bởi các phi công chiến đấu Nhật Bản chống lại tàu chiến của các nước Đồng Minh trong Chiến tranh thế giới thứ hai trong giai đoạn kết thúc Chiến dịch Thái Bình Dương.Tên phim khá khó hiểu, giải nghĩa ra thì không liên quan đến nội dung mấy, nhưng đại khái, các nàng trong phim đều rất mạnh mẽ và liều lĩnh trong thế giới của riêng mình với những chuẩn mực mà họ tự đặt ra.

Chuyện phim đi theo lời kể của nhân vật Momoko (Kyoko Fukada), một nữ sinh trung học luôn ước ao được sống trong thời đại Rococo vào thế kỉ XVIII ở Pháp, một thời đại xa hoa với những con người yêu chiều bản thân trong lạc thú dù cuộc sống thực tế không hề ngọt ngào chút nào. Nàng Momoko sống một mình trong thế giới ảo diệu của nàng, say sưa với những bộ trang phục cầu kì của thương hiệu Baby, The Stars Shine Bright, không ăn đồ ăn vị chua và châm ngôn sống của nàng là: Tôi muốn lấp đầy bản thân mình với những thứ ngọt ngào. Momoko sẽ cứ mãi sống cuộc sống an toàn ngọt ngào như thế nếu nàng không gặp Ichiko (Anna Tsuchiya), một cô nàng ngang tàng, bạo lực trong hội đua xe Đuôi ngựa. Từ sự trái ngược về tính cách, hai cô gái mới lớn dần dần có những trải nghiệm mới mẻ trong tình bạn và cuộc đời.

Ngoài hai nhân vật chính, Kamikaze Girls còn gây ấn tượng ở cách xây dựng tính cách những nhân vật bên lề, mặc dù không đóng góp trực tiếp cho cốt truyện chính nhưng lại là những điểm nhấn nhá rất đáng yêu. Chẳng hạn như người cha vô dụng và yếu đuối của Momoko (Hiroyuki Miyasako), khởi nghiệp bằng nghề trộm cắp rồi sau đi bán hàng hiệu rởm; bà nội (Kirin Kiki) ghiền chocolate và hay vung tay chộp bọ của Momoko; Ryuji (Sadao Abe), mối tình đầu của Ichiko, gây ấn tượng bởi mái tóc và sự nghĩa hiệp; hay Momoko của ngày nhỏ nghiêm nghị và dứt khoát trong mọi lời nói… Các nhân vật luôn được thể hiện đến tận cùng của mọi tính cách từ vô cùng dửng dưng đến nhiệt tình tha thiết.  Hành động của những nhân vật này cũng giúp mạch phim thêm phần thướt tha, nhưng cũng có lúc dứt khoát, gãy gọn, tạo nên nhịp điệu lên xuống rất đặc trưng cho phim của Tetsuya Nakashima. Phong cách này rõ ràng hơn trong bộ phim tiếp theo mà ông làm năm 2006, Memories of Matsuko. Nói về nét hài hước trong những bộ phim, Tetsuya nói rằng ông có xu hướng nếu muốn thể hiện điều gì trên phim thì sẽ thể hiện nó từng chút một, để cho người xem có thời gian nhận ra điều mà ông muốn truyền tải, thay vì đưa họ đến cảm xúc cực điểm ngay lập tức. Có lẽ vì thế dạo đầu của Kamikaze Girls tạo cảm giác hơi chán, vì mặc dù có những tình tiết hài hước nhưng hơi lê thê và rời rạc. 

Kamikaze-Girls-2

Kamikaze Girls hẳn nhiên không phải là một bộ phim quá trong sáng kiểu học đường, từ màu vàng cam lưng chừng không buồn không vui, không quá sáng sủa hay tăm tối phủ lên toàn bộ phim, đến những phân cảnh được quay chớp nhoáng, chao đảo, hay cảnh đánh nhau hội đồng máu me tung tóe. Nhưng trong phim vẫn có những khoảng lặng gần gũi mà một nàng buồn có thể đang phải trải qua, như khi Ichiko đau khổ vì mất đi mối tình đầu một cách không ai ngờ, hay khi Momoko băn khoăn trước chiếc váy trắng tinh, không biết có nên chấp nhận công việc thêu thùa một cách nghiêm túc hay nàng sẽ chỉ là một khách hàng biết hưởng thụ của Baby, The Stars Shine Bright,… Ở những phân đoạn ấy, ca khúc She said của Yoko Kanno vang lên lặng lẽ và ngọt ngào, đưa đẩy cảm xúc người xem một cách lạ lẫm trong suốt chiều dài bộ phim. Nàng sẽ thấy, những cô gái với diện mạo kì cục ấy thật giống mình. Họ đều là những người bướng bỉnh trong thế giới của chính mình, họ đều có khúc mắc trong mối liên kết với mọi người. Sự bám víu của Ichiko vào hội đua xe hay sự dửng dưng của Momoko trước những mối quan hệ với bạn bè đều là cách để họ tự giải thoát mình khỏi nỗi cô đơn hay lạc lối. Sự say mê thời đại Rococo của Momoko hay câu chuyện viễn tưởng của Ichiko về vị nữ thủ lĩnh hội đua xe đều là cách để họ yêu chiều tuổi trẻ và củng cố niềm tin của bản thân trước khi đưa ra những quyết định chín chắn hơn trong đời. Đôi khi những huyền thoại cứ mãi tiếp tục, nối dài những ngày tuổi trẻ, ngay cả khi nàng cảm thấy bản thân đã sẵn sàng cho những điểm đến khó khăn hơn.

Vậy nên, Kamikaze Girls thích hợp cho một nàng buồn trong một ngày uể oải. Khi nàng muốn cho mình một lý do để uể oải, hãy xem Kamikaze Girls, sau đó lại tự tin mà đơn độc làm những gì mình muốn, vì suy cho cùng ai cũng cần được một mình và một mình là một điều tất yếu. Như Momoko nói: Con người sinh ra là những cá thể độc lập, suy nghĩ độc lập và cho đến khi chết cũng như vậy. Nếu còn băn khoăn, hãy nhớ đến Momoko mà lấp đầy bản thân với những điều ngọt ngào. Một trong những điều ngọt ngào ấy là Kamikaze Girls.

5.8.16

Còn gì

Em biết nói gì khi nghĩ về tình yêu thương, biết nói gì khi nghĩ về những sự bất công mà con người không ngại ngần ném vào mặt nhau. Biết bao nhiêu là đủ, biết bao nhiêu là đúng, biết bao nhiêu là sáng suốt, là trung thực. Người ta dần dần hình thành cho mình những loại hình nguyên tắc và kỉ luật, rồi dần dần họ tự tay mình đập vỡ nó. Con người muốn sống được thì phải tự biện giải cho bản thân mình. Nhưng họ sẽ nói gì, với con cái họ, với những người thân, những người vừa thèm khát cả lý lẫn tình. Quyền lực là một thứ nặng nề thế. Mà sao không ai nhận ra, ai cũng muốn vơ vào mình, để rồi tìm cách không chối bỏ bản thân.

Còn gì buồn hơn sự không công bằng. Chỉ nghĩ đến cô thôi, chỉ nghĩ đến đoạn đường cô phải trải qua để đi đến trường mới, mà đáng lẽ cô không phải đi. Dẹp bỏ tình cảm, chỉ còn lý trí, cô cũng không phải là người phải đi con đường đó. Thế thì tại sao, tại sao không ai đứng về bên cô?

Người ta sợ, sợ gì. Sợ bản thân sẽ mệt mỏi, sợ bản thân bị tổn thương. Không, họ chắn chắn sẽ không bị tổn thương, nhưng họ là những người như thế, những người có quyền hạn nhưng mệt mỏi và chán chường trước quyền lựa chọn..

Nghe nhạc tình để làm gì? Khi người ta cứ mãi thờ ơ. Thơ văn để làm gì? Khi người ta không thể đối xử hay nói với nhau những lời đẹp hay đúng.

Rốt cuộc, tương lai của mỗi người cũng chỉ là sự sửa sai. Lỗi cũ chưa kịp sửa, lỗi mới đã dâng cao, người ta có sợ thời gian đã mất hơn quyền lực. Nghĩ về chuyện này, em chả biết làm gì, nếu sự tức giận tự thân có sức mạnh, bức tường nào sẽ được phá bỏ trước tiên.

4.8.16

Chạm tay vào sách

gfgdfvs
Ngỗng ngây thơ (hình ảnh chỉ mang tính minh họa)

Ngày còn học cấp Hai, tôi bất mãn với cách hoạt động của thư viện trường đến mức tôi ví nó với cái toa lét, bài viết này ở đây. Đến giờ tôi chắc chắn cái thư viện kia vẫn đang thoi thóp,... còn cái toa lét thì sao tôi cũng chả biết. Bất cứ ai có học chữ cũng thấy rõ tầm quan trọng của thư viện, tầm quan trọng của sách. Các bậc cha mẹ gặp nhau, thầy cô gặp nhau, thầy cô và các bậc cha mẹ gặp nhau, điều họ hay than phiền nhất là, “lũ nhỏ bây giờ chả bao giờ chịu đụng tới một quyển sách nào”.

Thật ra, cái khó ở đây, việc đọc sách đòi hỏi một sự chủ động đáng kể. Bạn có thể vô tình nghe một ca khúc của Sơn Tùng dội từ quán cà phê, bạn thích, tìm nghe cả album của ảnh, bạn có thể vô tình lướt qua một bức tranh và đứng lại nhìn nó. Nhưng với sách, thì hầu như, bạn phải có một sự sẵn sàng ngay từ lúc chạm tay vào bìa, sự sẵn sàng ấy theo bạn từ trang đầu tiên đến trang cuối cùng. Với một đứa trẻ, cuốn sách đầu tiên mà nó đọc, dù chả với mục đích gì, cũng cực kì quan trọng, vì nó cho đứa trẻ có quyền lựa chọn. Lựa chọn gì ư? Là chọn giữa việc đọc thêm cuốn sách thứ hai, hay thôi, một cuốn sách là đủ cho đời nó. Là lựa chọn giữa truyện tranh hay tiểu thuyết hay muôn vàn thể loại khác, vân vân, còn vô số lựa chọn khác trong cuộc đời mộng mị của nó. Thế mà, sao con đường đến với sách lại khó thế, thư viện thì đóng cửa, hiệu sách thì khan hiếm, truyện tranh thì bị coi là rẻ rúng, ngôn tình bị cho là suy đồi,… Chuyện đọc đã cũ, nói đến đây lại còn cũ hơn, ngoài cơ sở vật chất, định kiến là bức tường ngăn con người ta đến với sách.

Quẩn quanh trên mạng, ngoài những bài phê phán sự lên ngôi của ngôn tình, truyện tranh là con sâu đục khoét tâm hồn, những thứ này thì thôi không bàn, còn có những bài gợi lên khá nhiều suy nghĩ như đọc sao cho đúng, 101 cuốn sách bạn nên đọc vì tương lai xán lạn,… Rõ ràng là việc đọc đã bị (hoặc được) mục đích hóa, bởi những danh sách gọn ghẽ. Có gì đó không ổn? Thế cái mà một người đọc cần là gì, đơn thuần là niềm vui? Cũng không ổn nốt. Người bảo đọc cần phải chọn thì nói kẻ đọc cho vui là hời hợt. Người đọc cho vui thì nói kẻ mục đích kia đang giết chết tình yêu sách của nhân loại. Quay lại chuyện cuốn sách đầu tiên một đứa trẻ đọc cho nó cái quyền lựa chọn, tôi nghĩ sự tranh cãi trên chỉ có nghĩa với những tâm hồn ngây dại chưa biết mặt chữ, khi một người đã có ý thức với việc đọc, họ sẽ biết đâu là cách họ gắn bó với sách. Một khi họ đã bắt đầu đọc sách với một tình cảm, thứ tình cảm đó sẽ theo họ đi theo mọi thể loại, dù họ có mong muốn gì ở chúng. Còn với người vẫn lạ lẫm với việc đọc, những bài viết trên sẽ giúp họ nhanh đưa sách lên bàn thờ, khấn vài nén nhang, rồi cắn răng mở sách. Ôi, đó là một điều hết sức nguy hiểm.

Thế nên tôi nghĩ cả những người khăng khăng bảo đọc vì sự học, hay đọc vì niềm vui đều đang quá nhạy cảm với sách. Với nhạc, phim,… tôi luôn thấy những bài viết tương tự, nào là cách cải thiện gu nghe nhạc của bạn, nghe Rock đúng cách, nghe Jazz đúng cách, những phim người XYZ cần xem,… như một điều vốn dĩ bắt buộc, như cái chữ “cần” và “đúng” nhan nhản trong tiêu đề của chúng. Như thể, nếu bạn không nghe lời, tương lai bạn sẽ hói một mảng. Bạn có thể không quan tâm đến những bài viết này nhưng chúng cứ tồn tại, vì bất cứ thứ văn hóa phẩm nào cũng cần một môi trường đa dạng để phát triển. Đa dạng về người tiếp nhận, nguồn cung cấp, đa dạng về mục đích tiếp nhận,... Mà ngay cả, sự đọc vì niềm vui cũng là một mục đích. Tôi vẫn tin, niềm vui là mục đích đầu tiên của việc đọc, hay trong bất cứ công việc nào. Nhưng nó không cần nằm ở vị trí độc tôn, một khi bạn được đọc, đó là một sự may mắn lớn, giá trị cuốn sách đầu tiên bạn đọc ẩn chứa một sự hên xui lớn. Con đường sau này, phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố, bạn sẽ có thêm nhiều hi vọng ở những gì bạn đọc, và bạn nghĩ rằng sự vô tư thuở đầu của bạn đã mất. Không đâu, chả có gì là vô tư, khi bạn nhận ra mình có thể đọc thì mọi sự vô tư đã mất. Vì bạn luôn mong chờ có được một điều gì đó từ sách, dù để rút ra bày cho thiên hạ, hay rút vào làm niềm vui trong lòng.

Những người vô tư nhất luôn là những người đáng thương nhất, vì họ không chạm tay được vào sách, lỗi lớn thuộc về những cánh cửa thư viện khép chặt trước mắt họ lúc nhỏ. Trường học là chốn than van về văn hóa đọc nhiều nhất nhưng cũng là một trong những nơi góp phần kiềm hãm việc đọc, vì mọi người đều định nghĩa quá nhiều về một cuốn sách. Không ai có thể chỉ cho bạn cách yêu một sự vật, thế nên họ cố hết sức để chỉ cho bạn lợi ích của nó với hi vọng vì một chút vụ lợi, bạn chịu hành động. Những bài viết chỉ cách đọc đúng, không thể nói là không có ích. Nhiều khi tôi còn thấy nỗ lực ấy thật đáng thương. Điều ai cũng cần có lẽ là sự tỉnh táo, để không phủ nhận lý trí hoặc tình cảm, tính mục đích hoặc sự vô tư trong việc đọc, để thôi tự hào trên sự thuần khiết của bản thân mình.

Nhiều khi ta bị nhạy cảm với tình cảm quá, nhìn ở đâu cũng thấy thiếu một gam tình cảm. Mà tình cảm ở đâu cơ chứ? Bạn nói, tôi có thể làm điều tôi không thích, hay tôi chỉ làm những gì tôi thích thì có nghĩa chi. Rốt cuộc thì tình cảm cũng ngự ngay đấy, ở sự sẵn sàng của bạn khi dấn thân vào những gì mà bạn còn mù mờ về thái độ của mình dành cho nó. Cũng như Italo Calvino viết trong Nếu một đêm đông có người lữ khách: “Tôi đã hiểu những giới hạn của mình… Trong khi đọc, có một cái gì đó xảy ra mà tôi không thể sai khiến được…”. Còn nếu bạn chả có gì để làm, thì hẳn, bạn có thừa nhiều kí lô của cả tình cảm lẫn sự không may.

2.8.16

X

Đòi hỏi sự cảm thông không hoàn toàn là điều đúng đắn và dễ dàng.

Tôi biết điều ấy, càng ngày tôi càng hiểu điều ấy.

Tôi cũng đã đi qua cái thời mà mỗi tâm trạng của mình là một hiện tượng cần diễn giải, viết nó ra, thế là tôi sẽ dễ thở hơn. Mọi thứ giờ đã hết nhưng tôi vẫn không ngừng được việc mong đợi phép màu của sự cảm thông. Tức là điều gì, tôi không rõ, tôi cần nhiều hơn thế, tôi nghĩ sự cảm thông là một điều khắc nghiệt, khắc nghiệt với đôi bên.

Tôi không thông cảm với những gì X viết, nhưng có nhiều điều ở đó đến với tôi vừa kịp lúc, an ủi tôi và gợi cho tôi hằng hà suy nghĩ, có thể tôi chỉ tự huyễn hoặc mình, điều đó chẳng quan trọng. Bất kì ai cũng có thể nghĩ như X, nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng nốt. Tôi phục những người có thể viết về một điều gì đó xuyên suốt, họ như những cỗ máy biết điều tiết cảm xúc, cứ việc viết và không mưu cầu sự cảm thông. Tất cả đều mang dáng dấp của một thứ dịch vụ. Lòng tôi sẽ không có khoảng trống nào nếu họ ngừng viết, thực chất thì chẳng có điều gì trên newsfeed mất đi để lại cho tôi khoảng trống nào. Nhưng tôi những mong X cứ viết mãi.

Có hôm nọ, tôi đọc một bài trên một trang về tâm lý nọ, họ nói người dùng nhiều chữ "tôi" quá thì có hai khả năng, một là người đó ở cấp bậc thấp trong xã hội, hai là anh ta bị trầm cảm. Tôi viết câu này ra là bởi khi tôi viết đến đây, nhìn lên trên thì đã có ba đoạn văn bắt đầu bằng chữ "tôi", tôi không biết xử thế nào.

Tôi đã loay hoay không biết tạo blog ở đâu, Wordpress hay Blogger. Theme của Wordpress quả thật rất đẹp, nhưng hay bị lỗi font, tôi không thể nào chịu đựng nổi một sự bất hoàn hảo cực lớn như chuyện lỗi font. Thế nhưng theme Hew của Wordpress lại hoàn hảo khó cưỡng nếu không tính đến chuyện ép khách trả tiền đề nâng cấp theo ý muốn. Theme của Blogger thì chuối khó tả, nhưng rõ ràng và tiện lợi, không bế quan tỏa cảng, không xa xỉ. Thế nên tôi chọn Blogger.