13.12.16

15 bộ phim hay nhất về những mối tình dang dở (I)

Mình ít khi đọc hết nội dung của các danh sách gợi ý phim, và theo thói quen, mình không xem một bộ phim chỉ vì nhìn thấy nó trong một danh sách gợi ý nào đó. Nhiều tháng trước mình đọc bài này trên Taste of Cinema, xong thấy khá thích nên đã dịch lại, mặc dù nhận thấy những bài viết như vậy chỉ mang tính giới thiệu chứ không thể nào sâu sắc được. Và theo mình, đây cũng không hẳn là những phim “hay nhất”, vì chữ “hay nhất” nhìn chung rất giả dối.

Fallen-Angels-10_thumb_thumb_thumb

Có nhiều điều góp phần định nghĩa chúng ta như những con người trên cõi đời này, nhưng thế giới mà ta sống không thể được thấu hiểu thật sự khi ta quên đi sự thật rằng con người là những sinh vật đầy xúc cảm.

Lịch sử nhân loại được gây dựng trên hai trụ cột thiết yếu: cảm xúc và lý trí, được diễn tả bởi nghệ thuật và khoa học. Nhưng trong bản chất con người vẫn còn đó sự tồn tại của mâu thuẫn biện chứng, cuộc chiến giữa cảm xúc và tư duy tạo nên sự phức tạp trong cuộc sống, khiến nó trở nên thi vị nhưng cũng đầy đáng sợ.

Chúng ta muốn tường tận được mọi điều, nhưng lại không thể hiểu được bản thân nếu không thấu hiểu chính những cảm xúc của mình; con người luôn thay đổi, như những dòng nước tuôn chảy, ta của năm năm hay năm ngày trước sẽ chẳng còn là ta bây giờ. Và trong tất thảy những cung bậc cảm xúc của lăng kính ấy, cảm giác yêu là thứ năng lực mạnh mẽ và bí ẩn nhất của con người.

Đó có thể là lối đi dẫn ta đến những niềm vui thú, thậm chí mở ra trước mắt ta cảnh thiên đường hay nhấn chìm ta vào đại dương u buồn, tuyệt vọng. Trong danh sách này, tôi đã chọn ra 15 bộ phim với những câu chuyện kể, nơi ấy có những mối tình không phẳng lặng, có những nhân vật đối mặt với tâm trạng day dứt bởi sự tan vỡ, nơi ấy có tình yêu nảy nở mạnh mẽ đến mức cuộc sống này hóa ra thật bé nhỏ kế bên.

1.The Lobster (Yorgos Lanthimos, 2015)

The-Lobster_thumb_thumb_thumb

“The Lobster”, một bộ phim của đạo diễn người Hi Lạp Yorgos Lanthimos, thoạt đầu, đây có vẻ là một bộ phim hài lập dị giễu nhại quan niệm về tình yêu. Nhưng ẩn sâu bên trong, “The Lobster” đặt ra câu hỏi về khả năng của tình yêu trong một thế giới hậu hiện đại mực thước mà chúng ta sống vài thập kỉ qua, nơi tất cả mọi thứ được tiêu chuẩn hóa, sự ngẫu hứng bị coi thường, và sự thấu hiểu thật sự luôn là một nhiệm vụ đầy thử thách.

Bộ phim nhấn mạnh vào quá trình tình yêu đôi lứa bị biến đổi thành thủ tục máy móc thay vì dòng chảy của cảm xúc nồng nhiệt vốn có. Những con người trong phim không hề tìm kiếm sự toàn vẹn và cảm thức về tình thân vốn gắn liền với một mối quan hệ yêu đương.

Trong cái xã hội vị kỉ ấy, tình yêu cũng trở nên thật nhỏ nhen, mỗi người bắt đầu tìm kiếm chính mình nơi người kia, và sự tìm kiếm một nhân cách tương đồng bỗng trở thành nguồn động lực to lớn nhất, dường như ý niệm “tình yêu của đời người” vốn có, không gì hơn là một biến thể hay phần bổ sung của bản ngã con người.

“The Lobster” thôi thúc người xem suy ngẫm về cách chúng ta chạm ngưỡng sự say mê và cảm giác thuộc về, quên đi những lề thói xã hội để suy nghĩ sâu sắc hơn.

2. Anomalisa (Charlie Kaufman and Duke Johnson, 2015)

Anomalisa_thumb_thumb_thumb

“Anomalisa” là bộ phim được viết bởi Charlie Kaufman, đồng đạo diễn với Duke Johnson, phim sử dụng kĩ thuật hoạt họa frame-by-frame được chụp lại khéo léo để kể câu chuyện về một trong những mối bận tâm dai dẳng nhất của lịch sử loài người: tình yêu. “Anomalisa” diễn giải tình yêu dưới những sắc thái khác nhau, từ sự héo mòn và luyến tiếc quá khứ khơi gợi từ mối tình đã qua, đến những ánh nhìn và tia sáng đầu tiên báo hiệu một tình yêu mới.

Bộ phim diễn tả con người ta khi yêu cũng như khi bước ra khỏi tình yêu như một hiện tượng khó lý giải. Michael Stone phải lòng Lisa, một người phụ nữ rụt rè ông gặp trong khách sạn của mình vì giọng nói của cô. Trong khi tất cả mọi người đều nói với chất giọng trầm đục và mờ nhạt, giọng của cô lại thật khác biệt; chính điều đấy đã khiến cô nổi bật giữa đám đông, và ở nơi cô gái ấy, Michael đã khám phá được một vẻ đẹp tiềm ẩn.

Thế nhưng sau những đêm hạnh phúc bên nhau, trong cảnh phim gợi nhớ đến đến một phân đoạn u ám trong “The Stranger” của Albert Camus, dưới những tia nắng rực rỡ xuyên qua cửa sổ, ông nhận ra rằng giọng nói của Lisa bỗng trở nên trầm đục và nhàm chán như bao người khác. Tình yêu đến rồi đi, dù chúng ta nếm trải và tận hưởng vô vàn nhưng vẫn thật khờ khạo khi ta cứ cố hiểu được nó.

3. Days of Being Wild (Wong Kar-Wai, 1990)

days-of-being-wild-1_thumb_thumb_thu

“Days of Being White” là bộ phim thứ hai của đạo diễn Wong Kar-Wai, và là một chuỗi những câu chuyện kể chúng ta về những thách thức của những người trẻ khi đối mặt với sự phức tạp của tình yêu và sự tan vỡ. Những câu chuyện đưa ta đến kệt luận vô vọng rằng, tình yêu lắm gian nan, việc tổn thương là điều khó tránh khỏi, nhưng đó vẫn là một trong những cảm xúc tuyệt đẹp mà con người nếm trải.

Bộ phim như một bản tình ca buồn trong không khí có phần u tối và chết chóc. Phim đi từ câu chuyện của một kẻ đào hoa được hai người con gái theo đuổi nhưng anh ta lại phớt lờ, đến câu chuyện về người cảnh sát cô độc, một kẻ lãng mạn cùng cực. Bộ phim đã miêu tả những năm tháng tuổi trẻ như “những tháng ngày phóng đãng”, trước tương lai vô định, trái tim ta luôn xao động, và ta cứ mãi tìm kiếm một nơi chốn dành cho riêng mình trong thế giới này.

4. Jules et Jim (François Truffaut, 1962)

jules-et-jim-1962_thumb1_thumb_thumb

‘Jules et Jim” là một trong những bộ phim xuất sắc nhất thuộc dòng phim Làn sóng mới (*) và cũng là một trong những tuyệt tác của đạo diễn François Truffaut.

Phim là câu chuyện của Jules và Jim, hai người bạn có chung sở thích, thú vui và tính cách đa cảm sống ở Paris trước Thế chiến thứ I. Họ đều phải lòng Catherine, một người phụ nữ với đường nét giống với bức tượng từng mê hoặc cả hai người. Bằng việc sáng tạo một ngôn ngữ điện ảnh mới, bộ phim ngày càng khắc họa rõ hơn sự biến đối theo năm tháng trong mối quan hệ giữa ba nhân vật trong mối tình tay ba.

Thoạt đầu, khi còn trẻ trung và đầy nhiệt huyết, họ cùng nhau tận hưởng cuộc sống, họ vui vẻ và buông thả. Nhưng cuối cùng, khi Jules kết hôn với Catherine, cuộc chiến tranh đã chia rẽ hai người bạn. Sau tất cả, mọi người đoàn tụ và Jim nhận ra rằng cuộc hôn nhân của Jules và Catherine không hạnh phúc. Jules say đắm Catherines đến điên cuồng, nhưng cô lại chỉ quan tâm đến Jim.

Khi mối tình tay ba ngày càng trở nên phức tạp thì đó cũng là lúc những cảm xúc mâu thuẫn và rối rắm nảy sinh. Bộ phim đào sâu vào mối quan hệ vốn vượt lên trên chuẩn mực thông thường để chấp nhận những sự muôn màu, cũng như sự khác biệt và những lối hành xử không mong đợi, nhờ đó, con người có thể thấu hiểu và cảm thông cho nhau hơn.

5. Les Amours Imaginaires (Xavier Dolan, 2010)

Heartbeats-900x600_thumb_thumb_thumb

« Les Amours Imaginaires » là bộ phim thứ hai của Xavier Dolan’s, mặc dù tác phẩm có phần không hoàn hảo về mặt kĩ thuật nhưng nhìn chung đã thể hiện được trí tưởng tượng phóng khoáng và trực giác độc đáo của ông.

Bộ phim là bức phác họa về một con đường nhiều ngả rẽ : Marie là một người phụ nữ và Francis là một người đàn ông đồng tính, họ bị cuốn vào cuộc tranh giành tình yêu của Nicolas, một chàng trai tóc vàng có những nét giống với các những bức tượng Hi Lạp vốn là hình mẫu lý tưởng của vẻ đẹp nam tính.

Chuyện phim gắn liền với lời bộc bạch của những con người phải chịu nhiều đau khổ, câu chuyện tình yêu đổ vỡ của họ đã làm sâu đậm thêm sự khó khăn khi họ tìm cách đối diện với cảm xúc của nhau. Mọi chuyện như dự báo cái kết cho tình yêu của chúng ta. Không dễ để biến thực tại tương thích với những giấc mơ và ảo ảnh của con người.

6. Fallen Angels (Wong Kar-Wai, 1995)

Fallen-Angels-10_thumb2_thumb_thumb

Cũng như “Days of Being Wild”, với “Fallen Angels” người xem sẽ bước vào thế giới của một mối tình buồn. Sự tổn thương là yếu tố thường thấy trong mọi câu chuyện; những mâu thuẫn giữa yêu và được yêu, sự rời bỏ và sự bỏ rơi, làm ai đó đau khổ hay là người khổ đau.

Wong Kar-Wai luôn khắc họa nhân vật của ông với sự tinh tế rõ nét; họ có nột tâm sâu sắc và mâu thuẫn, yêu nhau bằng hết sức trẻ và nỗi đau, cùng nỗi tuyệt vọng chảy tràn. Họ là những con người đang sống với sự buông thả như một đặc quyền.

Một kẻ sát nhân chuyện nghiệp làm người tình của anh ta (người mà anh ta chưa bao giờ gặp) đau khổ vì quyết định rời bỏ phi vụ, một chàng trai lặng thinh sau khi ăn hết những lon dứa đóng hộp mà lúc đau khổ anh đã lang thang khắp các cửa hiệu tăm tối để tìm chúng, đấy là những trục xoay chính xuyên suốt bộ phim. Từ tính hài hước đến tính dục vọng tăm tối, bộ phim trải dài trên những sắc thái khác nhau, khai phá những tầng sâu cảm xúc trong trái tim mỗi người nảy sinh trong những hoàn cảnh thích hợp.

7. La Vie d’Adèle (Abdellatif Kechiche, 2013)

Blue-is-the-Warmest-Color_thumb_thum[2]

Chủ nhân của Cành cọ vàng ở Liên hoan phim Cannes năm 2013, “La Vie d’Adele” là câu chuyện kể về Adele (Adèle Exarchopoulos thủ vai), một phụ nữ người Pháp phải lòng Emma một nghệ sĩ tài năng (Léa Seydoux thủ vai).

Người xem chứng kiến sự khát khao của Adele, sau khi trải qua những mối quan hệ khác giới, cô đã bị mê hoặc bởi Emma, một người phụ nữ bí ẩn và độc lập. Tình cảm chớm nảy sinh nhưng họ lại tìm cách trốn tránh nhau và vì thế mối quan hệ đã tan vỡ. Adele sống trong tận cùng tuyệt vọng trong khi Emma nghĩ rằng cô không còn yêu Adele nữa. Bộ phim kết thúc trong nước mắt cùng với một khởi đầu mới mẻ.

 

( * ) Phong trào Làn sóng mới (La Nouvelle Vague hay The New Wave): trào lưu điện ảnh ở Pháp từ năm 1958 đến cuối những năm 1960.

4 comments: