15.10.16

Cho nhau một tình trạng

Ruiz Zafón nói: Sách là gương, bạn chỉ có thể nhìn thấy trong ấy những gì đã có sẵn bên trong bạn.

Còn mình thì nghĩ: Sự tò mò là gương. Vế sau chép nguyên xi.

Status của bạn bè mình trên Facebook, những nỗi lòng của bạn bè mình thảng hoặc hiện lên trên newsfeed tạo cho mình cảm giác mình sẽ chẳng bao giờ đến gần được họ, vì mình biết quá rõ họ. Vì biết quá rõ họ, nên mình không thể nào thôi nhìn thấy chính mình, sự thấu hiểu bị kiềm hãm đáng kể khi người ta chỉ nhìn thấy cái tôi của mình nơi một người khác.

Mình ngại phải xét đoán mọi người, mà mình thì cứ không thôi xét đoán mọi người, ai cũng không thôi xét đoán mọi người (về ngoại hình, tính cách; từ ngoại hình suy ra tính cách; từ tính cách mà làm liên lụy đến cách nhìn nhận ngoại hình). Càng biết về nhau, càng không thôi tò mò về nhau, và càng suy diễn, và càng phỏng đoán, càng chỉ thấy những nổi trôi. Mạng xã hội, nào chẳng phải là, một đại dương nâng đỡ hàng tấn dầu tràn lênh đênh. Những niềm vui trôi nổi, những nỗi buồn trôi nổi. Chúng ta cứ việc nỗ lực đi tìm đến chiều sâu của những váng dầu, còn những váng dầu cứ việc bảng lảng trôi đi, và chia xa. Từ hồi nào mình đã nghĩ, sự khai sinh của mạng mẽo, phải dành cho những gì cấp tiến nhiều hơn là xã giao, giãi bày, tán gẫu. Con người, chẳng phải sinh ra là đã o oe khóc rất cảm thán sao, bây giờ lựa chọn rất nhiều, muốn o oe khóc cũng phải chờ lúc, phải chọn lựa nơi để o oe, mình đã tự làm phức tạp cuộc sống lên như thế. Dùng miệng, chẳng phải đơn giản hơn sao.

Nào ai ngờ, dùng miệng thì không sửa sai được, nếu có thì cũng mất rất nhiều thời gian (hoặc không gian). Mình viết note này khi đọc được comment của Dg. ở một diễn biến không liên quan, Dg. có hai câu hỏi lớn, mà thực chỉ có một, sau lần sửa đi.

Câu thứ nhất: Có quyền được người khác xa lánh không?

Bẵng đi mấy giây: Có quyền chán khi bị người khác xa lánh không? 

Mình nào trả lời được những câu hỏi ấy, ngay cả cho chính mình. Mình không hiểu Dg., nếu mình hiểu Dg., thì chỉ có hai trường hợp xảy ra: 1. Mình đã lầm; 2. Dg. ấy không tồn tại, Dg. ấy là Dg. trong đầu mình.

2 comments:

  1. chị cũng tự hỏi hai câu gần như Dg.
    mà chị thấy, càng dùng mạng xã hội nhiều (như chị), càng có vẻ chả thấy mình đâu

    ReplyDelete
    Replies
    1. Giống như con người trước sau gì cũng vậy, em không nghĩ xa mạng xã hội thì thấy được mình hơn. Mạng xã hội là cái cớ của em :)

      Delete