2.9.16

Một khoảng trời xanh

Em đã nhìn
Người người di cư
Trên dòng thời gian đã mất
Nối dài những niềm vui chất ngất
Khi con tim chết ngất
Trong sự mâu thuẫn
Là một bông hoa sớm nở tối tàn

Em đã thấy
Không ai ngăn nổi việc hóa thân
Thành một hạt cát lưu thông.

27.8.16 

***

Có rất nhiều điều mà tôi từng tưởng mình sẽ không bao giờ phải làm. Không hiểu sao, thật ra là tôi có hiểu, chỉ là tôi phớt lờ, là tại sao mình lại làm thế. Cũng như V., đã hoàn toàn lơ đi khi tôi nói với bạn rằng, tôi từng có rất nhiều nguyên tắc nhưng dần dần lại phá vỡ hết. Việc deactivate tài khoản Facebook là một trong những việc hèn nhát và khờ dại bậc nhì mà tôi đồ rằng mình chẳng bao giờ phạm phải. Thế mà khi tôi nhận ra mình đã lún đến một mức nhất định của sự giải trình, sự muốn được biết đến, sự vô tri, sự ám ảnh, tôi không còn nhận ra mình ghét cái gì trên tất cả những thứ được bày sẵn nữa. Đương nhiên, Facebook chỉ là một ví dụ, một ẩn dụ, một hoán dụ, là gì cũng được. Nói chung là có cái gì đó bự hơn sắp bể đổ. Tôi không tin có điều gì mạnh mẽ và ác liệt hơn sự im lặng.

Có một chuyện éo le hơn là, mất Facebook, tôi không thể đăng nhập Spotify thân quen, tôi không thể nghe nhạc. Éo le hơn, tôi sẽ lấy chuyện đó làm cái cớ để vòng lại.

2 comments:

  1. bực nhất là giờ đây tôi không biết gửi tin nhắn hình món ăn cho ai nữa ấy. hự!

    ReplyDelete
    Replies
    1. :)))
      Em thấy đủ hết hình chị đăng trên Instagram mà, vậy là được òi!

      Delete