13.8.16

Một ngày lu nam



Sáng nay, bố tôi nói, trời này gọi là trời lu nam đấy. Đấy là khi bầu không có những cơn gió nam thổi về, còn bầu trời thì tràn trề mây. Tôi thức dậy với một cơn mơ nửa vời mà tôi không nhớ rõ, gió ùa vào phòng tôi qua một nửa khung cửa sổ, lặng lẽ phủi đi sự nửa vời kia.

Chiếc xích đu màu xanh dương trước nhà lúc nào cũng im lìm, dưới chân tôi, những bông hoa giấy rơi rụng đang trôi dạt trên nền đất, chỉ một vài bông thôi, vì chiều hôm qua bà tôi đã quét và dồn chúng vào một góc vườn. Tôi đọc cuốn sách còn dang dở, bên tai là tiếng hát karaoke của một người lớn rảnh rỗi, tiếng của rặng tre khô khốc như đang rạo rực trước một cuộc đời sắp hết. Rặng tre sắp chết. Vì thời tiết nóng nực kéo dài, vì tuổi già, vì cô đơn. Vườn nhà tôi chỉ còn duy nhất rặng tre này, bố tôi đã nhiều lần muốn phá đi, nhưng tôi bảo đừng, vì nhiều lý do khác, bố tôi không phá nó nữa. Chiều qua, bố nằm trên chiếc võng mắc giữa hai cây cột trước sân, nói, mấy cây tre chết rồi. Tôi nói, chỉ một cơn mưa là nó sẽ sống lại thôi, tôi tin thế. Khi nghe tiếng rặng tre kẽo kẹt nơi góc vườn trong đêm tối, tôi càng tin chúng cứ thế mà sống mãi. Không có ý nghĩa nào trong việc tôi muốn giữ bụi tre đó ở lại, ngoại trừ chuyện ngày nhỏ tôi từng hái lá tre ở sau vườn cho lũ thỏ trong chuồng ăn. Tôi đã vươn tay hái những chùm lá tre quá đầu mình, vô vàn là màu xanh, tôi tự hỏi, sẽ là chùm nào đây nhỉ giữa vô vàn những chiếc lá này, sẽ vào miệng lũ thỏ trắng kia. Rồi, tôi ngồi xổm trước lũ thỏ ấy, đưa chiếc lá tre dài gọn ghẽ qua tấm lưới, chiếc lá sẽ đến miệng lũ thỏ, những cái miệng nhỏ xíu xinh xinh, tôi cứ nhìn vậy, lũ thỏ lún nhún ăn lá tre, chẳng xun xoe, chẳng sợ sệt.

Hai thằng cu tí cười đùa trước sân nhà tôi, một thằng nhỏ, một thằng lớn hơn. Hai em đem theo một quả bóng nhỏ màu vàng và tung qua tung lại. Tôi nói với hai em tôi rất thích trời như này, trời mát mà không nắng gắt, tôi ước gì ngày nào cũng như hôm nay. Thằng tí nhỏ liếc nhìn tôi bảo đúng thế. Tôi hỏi em thế có thích trời nắng không, em mải chơi mà quên trả lời. Lát sau tôi lại hỏi, hai đứa chơi có mệt không. Thằng tí lớn nói ngắt ngứ: mệt, mà vui (hình như là vậy). Tôi ước gì, tôi có thể nhớ hết những cuộc đối thoại của mình với hai em, tôi ước gì tôi có thể nhớ hết những cuộc đối thoại trên đời này. Tôi có thể nhớ, hôm ấy em mặc áo màu gì, mang đôi dép thế nào, hôm ấy em buồn hay vui, hôm ấy các em đã nói với nhau hay nói với tôi những điều gì. Tôi gặp các em đã lâu, vậy mà chẳng có gì để nhớ. Những ngày thườn thượt tôi không mong mình nghe tiếng các em, tôi thậm chí không biết mình đang vùi đầu vào đâu, tiếng các em vang lên trước cửa phòng tôi như vỗ về một tấm thủy tinh lì lợm. Giọng các em lanh lảnh và trong trẻo khi đòi tôi lấy xuống cho các em bộ cờ cá ngựa, để các em chơi theo một luật chơi kì lạ nào đó. Thi thoảng tôi đến hỏi, ai thắng, sẽ có một em rạng rỡ nói to, khi tôi hỏi ai thua, sẽ chẳng ai trả lời. Đấy, quy luật của các em là vậy. Vậy mà trong những ngày thườn thượt và trễ nải kia, giọng nói của các em lại trở nên thật lệch tông và phiền hà. Những ngày ấy, tôi không bật nhạc, nếu tôi mở những bài hát nhanh nhảu mà có các em ở đó, các em lại nhảy lưng tưng như làm một cuộc cách mạng trẻ con. Những ngày ấy, nếu tôi mở phim hoạt hình, các em sẽ ngồi lại sau lưng tôi, ê a đánh vần phụ đề, đánh vần được vài ba chữ các em sẽ bật cười vì hành động của một kẻ ngô nghê mà bỏ sót những từ tiếp theo.

Tôi có thương trẻ con không, hay chỉ thương những lời nói luyên thuyên của chúng. Khi một ai đó nói rất nhiều về chỉ một điều, tôi nhận ra, người ấy vẫn còn rất trẻ. Như thầy của tôi vậy, thầy yêu thơ Đường, và khi thầy nói về thơ ca với tôi, tôi cảm thấy thầy có những lý lẽ mà không ai hiểu hay thông cảm được. Tự dưng tôi muốn gặp thầy, muốn trả lời những câu hỏi của thầy, mà trước kia, tôi đã không trả lời, hay bỏ dở. Thầy đã hỏi tôi: Con thích Văn hơn Toán à?; Con thích làm điều gì?; hay trong một tiết học hình, thầy bảo với chúng tôi: Các con thấy không, những loại hình mình học chúng cứ hoàn thiện dần, hình thang rồi dần đến vuông thì vừa vặn hơn, vậy Khuê, con thấy con cần phải sửa đổi điều gì? Ôi, đã có ai đặt những câu hỏi ấy cho tôi, đã bao nhiêu năm rồi, đến giờ tôi mới nhận ra ý nghĩa của những câu hỏi ấy. Tôi đã không trả lời thầy, hoặc, đã chẳng thật lòng, có những câu trả lời thật lòng mà tôi không nói, đến giờ thì vẫn còn vừa vặn trong lòng.

Tôi nhớ thầy. Tôi thương bọn trẻ con, tôi mong chúng đừng vội lớn mà tranh cãi với chính mình. Trong phút chốc, tôi nhớ đến Tr. và những lời cậu nói về niềm yêu thích của cậu, cậu diễn giải mọi thứ ngập ngừng, rối rắm đến mức tôi sắp phì cười, nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ bảo cậu dừng hẳn lại chỉ vì tôi không hiểu.

Nhìn lại đi, tôi đã bắt đầu như thế nào, và kết thúc như thế nào, chỉ trong cái entry này thôi đấy.

2 comments:

  1. Sao không là "ba" mà lại là "bố" hả Bé?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Tự dưng em bắt đầu như vậy thôi, em cũng không chú ý nữa.

      Delete