11.8.16

Vụn

Tôi nhận ra, ở một chừng mực nhất định của sự lương thiện, không có nhiều ý nghĩa của một việc mà mình không làm hơn một việc mà mình có làm. Tôi từng nhắc đến X, với một sự băn khoăn rất lớn về những gì X không làm. Những gì X nói về chúng có lý đến đáng buồn. Nhưng nếu tôi không làm những việc người khác không làm, thì nghĩa là tôi sẽ chẳng làm gì cả, một cái tôi rất trống không, và hoàn toàn sai bét.

-----

Lão Burr trong nhạc kịch Hamilton của Lin-Manuel Miranda, một lão ăn nằm với vợ của người khác hát rằng:

Tình yêu chẳng màn
kẻ tội đồ
hay bậc hiền triết
nó cứ việc, cứ việc, cứ việc
ta thì cứ yêu nhau nhăn răng.


Tương tự như vậy với chuyện bi kịch cuộc đời, lão hát:

Cái chết chẳng màn
kẻ tội đồ
hay bậc hiền triết
nó cứ việc, cứ việc, cứ việc
ta thì cứ sống nhăn răng.


Với cả tình yêu và sự sống chết, lão đều hát rằng :

… we break
and we made our mistakes
if there’s a reason
(for loving and living)

I’m willing to wait for it.

Tất nhiên là Burr đã đợi chờ thành công, chồng của người tình lão ra trận vài ba năm thì mất, Burr danh chính ngôn thuận sống với nàng được chừng 20 năm. Nhưng có những việc mà sự chờ đợi chẳng đem lại cho lão kết quả nào so với Hamilton, người chẳng hề nao núng hay chờ đợi gì mà vẫn cứ chiến thắng nhăn răng. Đấy là lời của Burr trong bài hát, có vẻ lão ghen tị với Hamilton thậm tệ. Sau này Burr đấu súng với Hamilton sau bao lâu wait for it, Hamilton bại trận và từ giã cõi đời. Điều này thì vượt ra khỏi giới hạn của sự lương thiện, khó có thể cân đo về ý nghĩa.

-----

Tôi bị ám ảnh bởi một điều, rằng, dù là việc gì, những việc tôi không làm thì tức là không làm, tôi mong mình đừng lôi thôi, đừng lý giải.

0 nhận xét:

Post a Comment