5.8.16

Còn gì

Em biết nói gì khi nghĩ về tình yêu thương, biết nói gì khi nghĩ về những sự bất công mà con người không ngại ngần ném vào mặt nhau. Biết bao nhiêu là đủ, biết bao nhiêu là đúng, biết bao nhiêu là sáng suốt, là trung thực. Người ta dần dần hình thành cho mình những loại hình nguyên tắc và kỉ luật, rồi dần dần họ tự tay mình đập vỡ nó. Con người muốn sống được thì phải tự biện giải cho bản thân mình. Nhưng họ sẽ nói gì, với con cái họ, với những người thân, những người vừa thèm khát cả lý lẫn tình. Quyền lực là một thứ nặng nề thế. Mà sao không ai nhận ra, ai cũng muốn vơ vào mình, để rồi tìm cách không chối bỏ bản thân.

Còn gì buồn hơn sự không công bằng. Chỉ nghĩ đến cô thôi, chỉ nghĩ đến đoạn đường cô phải trải qua để đi đến trường mới, mà đáng lẽ cô không phải đi. Dẹp bỏ tình cảm, chỉ còn lý trí, cô cũng không phải là người phải đi con đường đó. Thế thì tại sao, tại sao không ai đứng về bên cô?

Người ta sợ, sợ gì. Sợ bản thân sẽ mệt mỏi, sợ bản thân bị tổn thương. Không, họ chắn chắn sẽ không bị tổn thương, nhưng họ là những người như thế, những người có quyền hạn nhưng mệt mỏi và chán chường trước quyền lựa chọn..

Nghe nhạc tình để làm gì? Khi người ta cứ mãi thờ ơ. Thơ văn để làm gì? Khi người ta không thể đối xử hay nói với nhau những lời đẹp hay đúng.

Rốt cuộc, tương lai của mỗi người cũng chỉ là sự sửa sai. Lỗi cũ chưa kịp sửa, lỗi mới đã dâng cao, người ta có sợ thời gian đã mất hơn quyền lực. Nghĩ về chuyện này, em chả biết làm gì, nếu sự tức giận tự thân có sức mạnh, bức tường nào sẽ được phá bỏ trước tiên.

0 nhận xét:

Post a Comment